Án lệ số 16/2017/AL được Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao thông qua ngày 14 tháng 12 năm 2017 và được công bố theo Quyết định
Án lệ số 16/2017/AL được Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao thông qua ngày 14 tháng 12 năm 2017 và được công bố theo Quyết định số 299/QĐ-CA của Chánh án Tòa án nhân dân tối cao. Nội dung án lệ này tập trung giải quyết các tranh chấp liên quan đến việc xác định di sản thừa kế là bất động sản đã được một trong các đồng thừa kế thực hiện chuyển nhượng trước đó.
Tình huống pháp lý: Di sản thừa kế là bất động sản (quyền sử dụng đất) đã được một trong các đồng thừa kế tiến hành chuyển nhượng cho người khác. Trong quá trình chuyển nhượng, các đồng thừa kế còn lại đều biết về giao dịch này và không có ý kiến phản đối. Số tiền thu được từ việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất đã được sử dụng vào mục đích chung là trang trải cuộc sống cho các đồng thừa kế. Bên nhận chuyển nhượng cũng đã hoàn tất thủ tục pháp lý và được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Giải pháp pháp lý: Trong trường hợp này, Tòa án phải công nhận hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất là hợp pháp. Do đó, diện tích đất đã chuyển nhượng không còn nằm trong khối di sản để phân chia thừa kế mà thuộc quyền sở hữu và sử dụng hợp pháp của bên nhận chuyển nhượng.
Tại thời điểm xét xử vụ án theo nội dung án lệ, các quy định pháp luật liên quan bao gồm:
Lưu ý: Các quy định này có sự tương đương với các Điều 221, 223, 612 và 500 của Bộ luật Dân sự 2015 hiện hành về quyền thừa kế và di sản.
Vụ tranh chấp xảy ra tại tỉnh Vĩnh Phúc giữa các nguyên đơn (chị Phùng Thị H1, chị Phùng Thị N1, chị Phùng Thị P, chị Phùng Thị H2) và bị đơn (anh Phùng Văn T). Tài sản tranh chấp là diện tích đất 398m2 tại thành phố Vĩnh Yên, nguồn gốc do cha mẹ các đương sự để lại.
Theo diễn biến vụ việc, sau khi ông Phùng Văn N mất năm 1984, bà Phùng Thị G (vợ ông N) quản lý đất. Năm 1 sử dụng diện tích 131m2 đã chuyển nhượng cho ông Phùng Văn K. Đến năm 1999, bà G được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đối với phần diện tích còn lại là 267m2. Sau khi bà G mất vào năm 2010, các con của bà khởi kiện yêu cầu phân chia di sản theo di chúc và theo pháp luật.
Tại tòa, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan (chị Phùng Thị N2) xác nhận việc mẹ là bà G đã chuyển nhượng 131m2 đất cho ông K từ năm 1991. Việc chuyển nhượng này các chị em trong gia đình đều biết và số tiền thu được đã được dùng để chi trả nợ nần, nuôi dưỡng các con. Tuy nhiên, phía bị đơn (anh Phùng Văn T) không đồng ý phân chia di sản vì cho rằng mình là con trai duy nhất nên cần giữ đất để thờ cúng.
Qua quá trình xét xử qua các cấp, Tòa án đã xem xét tính hợp pháp của giao dịch chuyển nhượng cũ. Việc xác định diện tích đất đã bán không còn là di sản giúp bảo vệ quyền lợi chính đáng của bên thứ ba (người mua đất) và sự ổn định của các giao dịch dân sự. Nếu có tranh chấp về việc xác định nguồn gốc tài sản hoặc các văn bản liên quan, người dân cần lưu ý các vấn đề như đã trả tiền mua đất nhưng bị lật lọng vì không có văn bản mua bán thì phải làm thế nào để bảo vệ quyền lợi.
Án lệ số 16/2017/AL đóng vai trò quan trọng trong việc thống nhất áp dụng pháp luật đối với các vụ án tranh chấp di sản là bất động sản đã được chuyển nhượng. Việc công nhận sự tồn tại của giao dịch chuyển nhượng khi các đồng thừa kế khác không phản đối giúp:
Trong bối cảnh các quy định về đất đai và nhà ở luôn có sự thay đổi, việc hiểu rõ các hình thức phát triển nhà ở xã hội và yêu cầu đối với các dự án cũng như các quy định về quyền sử dụng đất là cực kỳ cần thiết để người dân thực hiện đúng quyền và nghĩa vụ của mình. Đồng thời, việc nắm bắt các 04 chính sách pháp luật nổi bật có hiệu lực từ cuối tháng 05/2019 và các văn bản liên quan sẽ giúp chủ thể tham gia giao dịch tránh được các rủi ro pháp lý không đáng có.