Luật bhyt số 46 được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa XIII, kỳ họp thứ 7 thông qua ngày 13 tháng 6 năm 2014.
Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm y tế (số 46/2014/QH13) là văn bản pháp luật quan trọng được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa XIII thông qua ngày 13/06/2014. Văn bản này chính thức có hiệu lực thi hành kể từ ngày 01/01/2015, nhằm hoàn thiện các quy định về chế độ, chính sách bảo hiểm y tế (BHYT) trong giai đoạn mới.
Nội dung cốt lõi của Luật số 46/2014/QH13 tập trung vào việc sửa đổi, bổ sung các điều khoản quan trọng của Luật Bảo hiểm y tế số 25/2008/QH12, nhằm mở rộng đối tượng tham gia, làm rõ trách nhiệm của các cơ quan quản lý và chuẩn hóa các khái niệm về chăm sóc sức khỏe ban đầu.
Luật số 46/2014/QH13 đã làm rõ bản chất của hình thức bảo hiểm này tại Điều 2. Theo đó, BHYT là hình thức bảo hiểm bắt buộc nhằm mục đích chăm sóc sức khỏe, do Nhà nước tổ chức thực hiện và không vì mục đích lợi nhuận. Bên cạnh đó, luật bổ sung khái niệm về hộ gia đình tham gia BHYT bao gồm toàn bộ những người có tên trong sổ hộ khẩu hoặc sổ tạm trú.
Về mức đóng, Luật quy định mức đóng bảo hiểm y tế được xác định dựa trên tỷ lệ phần trăm của tiền lương làm căn cứ đóng BHXH bắt buộc (tiền lương tháng), tiền lương hưu, tiền trợ cấp hoặc mức lương cơ sở. Mức hưởng quyền lợi cũng được điều chỉnh linh hoạt tùy theo mức độ bệnh tật, nhóm đối tượng và thời gian tham quyết toán bảo hiểm.
Một trong những thay đổi lớn nhất của Luật 46/2014/QH13 nằm ở việc phân chia cụ thể các nhóm đối tượng tại Điều 12, bao gồm:
Luật bổ sung thêm các điều khoản (7a, 7b, 7c) nhằm phân định rõ trách nhiệm của từng Bộ ngành trong việc quản lý đối tượng và thanh tra, kiểm tra việc thực hiện chính sách BHYT:
Theo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm y tế số 46/2014/QH13, khái niệm "Gói dịch vụ y tế cơ bản" được chính thức đưa vào quy định. Đây là tập hợp các dịch vụ y tế thiết yếu nhằm chăm sóc sức khỏe cho người dân, được quỹ BHYT chi trả dựa trên khả năng tài chính của quỹ và phù hợp với nhu cầu thực tế của cộng đồng.
Việc ban hành danh mục kỹ thuật và quy trình khám chữa bệnh cũng được chuẩn hóa để đảm bảo tính thống nhất trong việc thanh toán chi phí giữa cơ sở y tế và cơ quan bảo hiểm, nhằm tối ưu hóa quyền lợi cho người tham gia khi có phát sinh bệnh tật.