Tóm tắt bản án số 62/2021/HNGĐ-ST ngày 12/11/2021 về ly hôn, nuôi con khi ly hôn

Trong quan hệ hôn nhân, việc chấm dứt tình trạng hôn nhân không chỉ là sự kết thúc của mối quan hệ giữa vợ và chồng mà còn kéo theo những hệ lụy pháp lý phức tạp về quyền trực tiếp nuôi dưỡng, chăm sóc con chung. Bản án số 62/2021/HNGĐ-ST ngày 12/11/2021 là một ví dụ điển hình trong việc giải quyết các tranh chấp về quyền lợi của con cái khi người mẹ rời bỏ gia đình.
Vụ án xoay quanh quan hệ hôn nhân giữa anh T và chị T1. Theo hồ sơ vụ án, hai bên đã thực hiện đăng ký kết hôn tại Ủy ban nhân dân cấp xã vào năm 2011. Trong thời gian đầu, đời sống vợ chồng diễn ra bình thường cho đến khoảng tháng 5/2020, chị T1 bắt đầu có dấu hiệu rời bỏ gia đình, tự ý bỏ nhà đi và không để lại thông tin liên lạc cụ thể.
Đến ngày 26/12/2020 (tức ngày âm lịch), chị T1 có quay về thăm các con nhưng sau đó tiếp tục rời đi. Trong quá trình chung sống, vợ chồng anh T và chị T1 có 3 người con chung. Kể từ thời điểm chị T1 bỏ đi, các con đều đang được anh T trực tiếp chăm sóc và nuôi dưỡng.
Do tình trạng hôn nhân không thể cứu vãn, ngày 04/5/2021, anh T đã nộp đơn khởi kiện yêu cầu Tòa án giải quyết việc ly hôn. Tại đơn khởi kiện, nguyên đơn đưa ra các yêu cầu cụ thể như sau:
Đáng chú ý, trong quá trình giải quyết vụ án, thông qua các bản tự khai tại Tòa án, các con chung của đương sự đều bày tỏ nguyện vọng được tiếp tục sống cùng cha để đảm bảo việc học tập và sinh hoạt ổn định.
Sau khi xem xét các chứng cứ và tình tiết khách quan, Hội đồng xét xử đã đưa ra những nhận định pháp lý quan trọng để giải quyết vụ án này:
Tòa án xác định rằng, thực tế vợ chồng anh T và chị T1 đã sống ly thân trong một thời gian dài. Sự vắng mặt của người mẹ và việc tự ý bỏ đi không thông báo đã khiến đời sống chung giữa hai bên không còn tồn tại trên thực tế. Tình trạng hôn nhân đã lâm vào cảnh trầm trọng, mục đích của hôn nhân không đạt được, đời sống chung giữa vợ và chồng không thể kéo theo lâu dài. Do đó, việc chấp nhận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn là có cơ sở pháp lý.
Trong việc quyết định ai là người trực tiếp nuôi con, Tòa án đã xem xét tổng hòa các yếu tố: điều kiện kinh tế, thời gian chăm sóc thực tế và đặc biệt là ý chí của các con. Căn cứ vào thực tế các cháu đang sống cùng cha từ khi mẹ bỏ đi và nguyện vọng của các cháu đều muốn ở với bố, Tòa án quyết định giao các con cho anh T trực tiếp trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục cho đến khi các cháu trưởng thành.
Đối với chị T1, mặc dù không được trực tiếp nuôi con, nhưng Tòa án vẫn bảo vệ quyền lợi chính đáng của người mẹ thông qua việc quy định: Chị T1 có quyền thăm nom, chăm sóc và giáo dục con chung; không ai có quyền ngăn cản việc thực hiện quyền này. Đồng thời, do nguyên đơn không yêu cầu, Tòa án cũng không xem xét nghĩa vụ cấp dưỡng của chị T1 đối với các con.
Trường hợp này có nhiều điểm tương đồng về mặt pháp lý với án lệ về quyền nuôi con trong trường hợp người mẹ bỏ đi, nơi mà sự ổn định về môi trường sống của trẻ được đặt lên hàng đầu.
Để giải quyết vụ án này, Tòa án đã căn cứ vào các quy định hiện hành của Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014:
Việc xem xét kỹ lưỡng các bản án về giải quyết ly hôn theo yêu cầu của một bên giúp các đương sự hiểu rõ hơn về quyền và nghĩa vụ của mình, từ đó có những chuẩn bị pháp lý cần thiết để bảo vệ lợi ích hợp pháp cho bản thân và con cái.
Trong quá trình thực hiện thủ tục tại Tòa án, nếu các bên có sự thỏa thuận được về việc phân chia tài sản hoặc không có tranh chấp, quy trình sẽ tương tự như cách tính án phí ly hôn thuận tình để đảm bảo quyền lợi tối ưu cho các bên.