Legalzone gửi đến bạn đọc bản Tóm tắt bản án về tranh chấp bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do sức khỏe bị xâm phạm

Trong quan hệ dân sự, việc xâm phạm đến sức khỏe của người khác không chỉ gây ra những tổn thất về mặt thể chất mà còn phát sinh nghĩa vụ bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng. Bản án số 03/2017/DS-ST cung cấp một cái nhìn thực tế về cách xác định trách nhiệm bồi thường khi có hành vi xô xát, gây thương tích giữa các đương sự.
Sự việc xảy ra vào sáng ngày 29/06/2016 giữa bà Đỗ Thị S (nguyên đơn) và ông Đỗ Văn T cùng bà D (bị đơn). Theo diễn biến được ghi nhận, trong quá trình giao tiếp, hai bên đã xảy ra tranh cãi gay gắt, dẫn đến tình trạng xô xát về mặt thể xác. Tại thời điểm này, ông Đỗ Văn T thừa nhận đã có hành vi dùng tay tát hai lần vào mặt bà S.
Hậu quả của hành vi trên là bà S đã bị thương tích và phải thực hiện các biện pháp điều trị y tế. Do đó, bà S khởi kiện yêu cầu ông T và bà D phải có trách nhiệm liên đới bồi thường số tiền là 1.637.000 đồng, đây là chi phí thực tế mà bà đã bỏ ra để điều trị thương tích.
Đối với yêu cầu này, phía bị đơn là ông T đã đưa ra yêu cầu phản tố. Ông T cho rằng chính hành vi của bà S cũng đã xâm phạm đến sức khỏe của mình, khiến ông phải tốn chi phí khám bệnh và mua thuốc điều trị với tổng số tiền là 2.382.000 đồng. Phản bác lại lập luận trên, bà S khẳng định bản thân không hề có ý định gây thương tích cho ông T; hành động đẩy ông T ra chỉ là phản xạ tự vệ nhằm ngăn chặn việc ông T tiếp tục tấn công mình. Trong trường hợp này, nếu phát sinh tranh chấp tương tự về các giao dịch dân sự khác như tóm tắt bản án về tranh chấp hợp đồng đặt cọc, việc xác định lỗi của các bên cũng cần được xem xét kỹ lưỡng dựa trên chứng cứ thực tế.
Sau khi xem xét các tình tiết khách quan và lời khai của các đương sự, Tòa án nhận thấy có đủ căn cứ để xác định hành vi của ông T là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến thương tích của bà S. Cụ thể, việc ông T thừa nhận đã tát vào mặt bà S và đẩy bà xuống nền nhà là yếu tố then chốt xác lập trách nhiệm dân sự. Do đó, Tòa án quyết định ông T phải có trách nhiệm bồi thường toàn bộ các chi phí hợp lý liên quan đến việc khám và điều trị cho bà S theo đúng thực tế phát sinh.
Để giải quyết vụ án, Tòa án đã căn cứ vào các quy định của Bộ luật Dân sự năm 2005 (vẫn đang có hiệu lực thi hành tại thời điểm xét xử) về trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng, cụ thể:
Việc áp dụng các điều khoản này nhằm đảm bảo quyền lợi hợp pháp của bên bị xâm phạm sức khỏe, đồng thời xác định rõ phạm vi trách nhiệm tài chính mà người có hành vi gây lỗi phải gánh chịu. Trong các vụ việc dân sự khác liên quan đến tài sản hoặc thuê mướn, như bản án về tranh chấp hợp đồng thuê nhà, nguyên tắc xác định thiệt hại thực tế luôn là yếu tố quan trọng nhất để Tòa án đưa ra phán quyết công bằng.
Tóm lại, bản án này là một tiền lệ quan trọng trong việc phân định ranh giới giữa hành vi tự vệ và hành vi xâm phạm sức khỏe người khác. Việc xác định đúng lỗi của các bên không chỉ giúp giải quyết tranh chấp về mặt tài chính mà còn góp phần duy trì trật tự pháp luật trong các quan hệ dân sự đời thường, tương tự như cách tiếp cận trong các bản án tranh chấp hợp đồng vay tài sản khi cần làm rõ nguồn gốc và trách nhiệm của các bên liên quan.