TÌNH HUỐNG ÁN LỆ SỐ 29/2019: Bị cáo có hành vi dùng vũ lực tấn công bị hại, làm bị hại lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm mục đích không trả số tiền mà bị cáo có nghĩa vụ phải thanh toán cho bị hại.

Trong hoạt động tố tụng hình sự, việc phân biệt giữa các tội danh xâm phạm sở hữu như "Cướp tài sản" và tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản thường gặp nhiều khó khăn nếu hành vi dùng vũ lực không nhằm mục đích trực tiếp lấy tài sản ngay từ đầu. Án lệ số 29/2019 AL đã đưa ra một hướng dẫn quan trọng để xác định tính chất của hành vi dùng vũ lực nhằm mục đích không thực hiện nghĩa vụ thanh toán.
Vào khoảng 22 giờ ngày 19/01/2015, tại một quán Karaoke ở Đà Nẵng, nhóm đối tượng gồm Lê Xuân Q, Trần Xuân L, Nguyễn Văn L, Trương Sỹ T, Hà Thị Thu H cùng các đối tượng khác (không rõ lai lịch) đã đến hát tại đây. Sau khi sử dụng dịch vụ, Lê Xuân Q và Nguyễn Văn L thực hiện thanh toán một phần chi phí.
Tại thời điểm này, Lê Xuân Q đưa 208.000 đồng và 01 điện thoại di động cho nhân viên quản lý quán là anh Võ Minh T, kèm theo lời hứa sẽ quay lại thanh toán nốt số tiền còn thiếu (200.000 đồng) vào ngày hôm sau và chuộc lại điện thoại. Tuy nhiên, người quản lý không chấp nhận giao trả điện thoại ngay.
Để tránh việc phải trả số tiền còn thiếu, Lê Xuân Q đã có hành vi chỉ dẫn cho các đối tượng khác (H1 và Trần Xuân L) đi lấy 02 cây mã tấu tự chế mà Q đã cất giữ trước đó. Sau đó, các đối tượng này dùng vũ lực tấn công nhân viên quán Karaoke nhằm mục đích giải thoát đồng bọn và không phải thực hiện nghĩa vụ thanh toán nợ. Trong quá trình hỗn loạn, Trần Xuân L đã lấy trộm 02 máy tính bảng của quán và đem bán lấy tiền tiêu xài.
Qua xem xét các tình tiết khách quan, Tòa án xác định hành vi của các bị cáo có những điểm mấu chốt sau:
Qua vụ việc này, các bên cần lưu ý về chế tài xử lý tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và các tội danh xâm phạm sở hữu khác để tránh những rủi ro pháp lý không đáng có khi thực hiện các giao dịch dân sự.
Tại thời điểm xảy ra vụ việc, các hành vi được soi xét dựa trên quy định tại Điều 133 Bộ luật Hình sự năm 1999 (tương ứng với Điều 168 Bộ luật Hình sự năm 2015), cụ thể:
Án lệ này là nguồn tham khảo quan trọng để phân định ranh giới giữa hành vi sử dụng vũ lực nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản và các hành vi xâm phạm sở hữu khác trong thực tiễn xét xử tại Việt Nam.