Phân tích theo góc độ pháp lý về tội phạm tội tổ chức, môi giới cho người khác xuất cảnh, nhập cảnh hoặc ở lại Việt Nam trái phép theo các văn bản luật mới nhất 2021. Tránh bỏ lọt tội phạm và không OAN SAI

Trong công tác quản lý hành chính về an ninh trật tự, việc kiểm soát chặt chẽ hoạt động xuất nhập cảnh là vô cùng quan trọng. Việc nhận diện đúng các dấu hiệu pháp lý của tội phạm tổ chức, môi giới cho người khác xuất cảnh, nhập nhập cảnh hoặc ở lại Việt Nam trái phép không chỉ giúp đấu tranh phòng chống tội phạm mà còn đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật, tránh tình trạng bỏ lọt tội phạm hoặc gây oan sai.
Theo quy định tại Điều 348 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017), các khung hình phạt đối với tội danh này được quy định cụ thể dựa trên tính chất và mức độ nguy hiểm của hành vi như sau:
Khách thể của tội phạm này là trật tự quản lý hành chính nhà nước. Cụ thể, hành vi phạm tội xâm phạm trực tiếp đến sự ổn định và nghiêm minh trong việc quản lý xuất nhập cảnh và cư trú tại Việt Nam.
Để xác định tính chất trái phép, cần dựa trên các quy định về xuất cảnh, nhập cảnh hiện hành (như Luật Xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Việt Nam 2019 và Luật Nhập cảnh, xuất cảnh, quá cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam 2014):
Tính nguy hiểm của tội phạm còn thể hiện ở việc làm giảm hiệu lực quản lý nhà nước, gây ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các cơ quan tổ chức. Trong một số trường hợp phức tạp liên quan đến trật tự xã hội, hành vi này có thể đan xen với các tội danh khác như tội giết người có tính chất côn đồ hoặc các vi phạm về trật tự công cộng khác.
Mặt khách quan thể hiện qua các hành vi thực tế. Điểm mấu chốt để phân biệt giữa trách nhiệm hình sự và trách nhiệm dân sự/hành chính là yếu tố nhận thức: Người thực hiện phải biết rõ hoặc buộc phải biết mục đích của việc xuất nhập cảnh đó là trái pháp luật.
Ví dụ, một chủ quán càng phục vụ khách nước ngoài nếu không thể biết và không có nghĩa vụ kiểm tra tình trạng cư trú hợp pháp của khách thì không cấu thành tội phạm. Ngược lại, đối với các cơ sở lưu trú (khách sạn), do có nghĩa vụ khai báo và kiểm tra theo quy định, nếu chủ cơ sở biết khách ở quá hạn mà vẫn không khai báo hoặc tiếp tay thì phải chịu trách nhiệm hình sự.
Tội phạm này được chia thành các dạng hành vi độc lập:
Việc phân định rõ ràng các hành vi này giúp cơ quan chức năng xử lý chính xác, tránh nhầm lẫn giữa các tội danh về xâm phạm trật tự quản lý hành chính với các tội phạm khác như tàng trữ trái phép chất ma túy hay các vi phạm liên quan đến lợi dụng chức vụ, quyền hạn.