Luật Hồng Đức có thể coi là bộ luật tổng hợp bao gồm nhiều quy phạm pháp luật thuộc nhiều ngành luật khác nhau: Luật hình sự, luật dân sự,
Quốc triều hình luật, hay còn được biết đến rộng rãi với tên gọi Luật Hồng Đức, là một bộ luật tổng hợp mang tính toàn diện trong lịch sử pháp quyền Việt Nam. Bộ luật này bao hàm nhiều quy phạm pháp luật thuộc các lĩnh vực khác nhau như: luật hình sự, luật dân sự, luật tố tụng, luật hôn nhân và gia đình, cùng luật hành chính. Việc tìm hiểu về Bộ luật Hồng Đức ra đời năm nào và cấu trúc nội dung của nó sẽ giúp chúng ta có cái nhìn sâu sắc hơn về tư duy lập pháp tiến bộ của cha ông.
Dựa trên các tài liệu lịch sử, Quốc triều hình luật (trong bản chép tay A.341) được cấu trúc gồm 13 chương, trình bày trong 6 quyển (với sự phân bổ không đều về số chương giữa các quyển), tổng cộng có 722 điều luật. Trước khi đi vào chi tiết các chương, bộ luật còn thiết lập các đồ biểu quy định cụ thể về chế độ tang phục (các hạng để tang) và kích thước của các loại hình cụ như roi, trượng, gông, dây sắt...
Cấu trúc chi tiết của bộ luật bao gồm:
Trong lĩnh vực dân sự, bộ luật tập trung sâu vào ba mối quan hệ cốt lõi: quyền sở hữu, quan hệ hợp đồng và thừa kế ruộng đất.
Quốc triêu hình luật phản ánh rõ nét hai chế độ sở hữu ruộng đất tồn tại song song trong thời kỳ phong kiến là sở hữu nhà nước (ruộng công) và sở hữu tư nhân (ruộng tư). Nhằm bảo vệ chế độ lộc điền - công điền, bộ luật đưa ra các chế tài nghiêm khắc đối với hành vi vi phạm quyền quản lý của nhà nước như: cấm bán ruộng đất công (điều 342), cấm chiếm dụng ruộng đất công quá hạn mức (đi điều 343), cấm nhận bậy ruộng đất đã giao cho người khác (điều 344), cấm làm sai quy định phân cấp ruộng đất (điều 347) và cấm biến ruộng đất công thành tư sản (điều 353).
Quan điểm về thừa kế trong luật Hồng Đức có nhiều nét tương đồng với pháp luật hiện đại. Nhà làm luật thời Lê chú trọng việc bảo vệ sự trường tồn của dòng họ bằng cách quy định: khi cha mẹ còn sống, các quan hệ thừa kế chưa phát sinh. Bộ luật phân định rõ hai hình thức: thừa kế theo di chúc (điều 354, 388) và thừa kế theo pháp luật (điều 374-377, 380, 388). Đặc biệt, một điểm tiến bộ vượt bậc là việc công nhận quyền thừa kế của con gái ngang bằng với con trai, một đặc trưng nhân văn hiếm thấy trong các bộ luật phong kiến khác.
Nội dung hình luật đóng vai trò chủ đạo trong toàn bộ bộ luật. Các nguyên tắc chính bao gồm:
Về phân loại tội phạm, bộ luật dựa trên nhiều tiêu chí như: mức độ nghiêm trọng của hình phạt (ngũ hình), tính chất lỗi (vô ý hay cố ý), âm mưu hay hành vi thực tế, và vai trò trong đồng phạm.
Dù đã trải qua hơn 500 năm, những giá trị cốt lõi của Bộ luật Hồng Đức vẫn được các nhà nghiên cứu đánh giá cao về tính nhân văn và kỹ thuật lập pháp. Nội dung Bộ luật Hồng Đức cho thấy sự tiếp cận gần gũi với tư duy pháp lý hiện đại, đặc biệt là việc bảo vệ quyền lợi của phụ nữ trong các chương "Hộ hôn" và "Điền sản". Việc phân định rõ tài sản riêng và tài sản chung của vợ chồng cũng là một minh chứng cho sự phát triển vượt bậc về tư duy pháp luật thời bấy giờ.