Giao dịch dân sự do người chưa thành niên thực hiện khi nào có hiệu lực và khi nào là vô hiệu theo quy định của pháp luật.

Trong đời sống xã hội, các giao dịch dân sự diễn ra thường xuyên và đa dạng về chủ thể. Một trong những vấn đề pháp lý quan trọng cần lưu ý là năng lực hành vi dân sự của các bên tham gia, đặc biệt là đối với nhóm đối tượng chưa thành niên. Việc xác định một giao dịch có đáp ứng đầy đủ điều kiện có hiệu lực của giao dịch dân sự hay không phụ thuộc rất lớn vào độ tuổi và sự đồng ý của người đại diện theo pháp luật.
Theo Bộ luật Dân sự năm 2015, người chưa thành niên được xác định là những cá nhân chưa đủ 18 tuổi. Tùy vào từng độ tuổi cụ thể, quyền tự mình xác lập và thực hiện các giao dịch sẽ có sự khác biệt rõ rệt nhằm đảm bảo lợi ích tốt nhất cho người chưa thành niên.
Căn cứ theo quy định tại Điều 21 Bộ luật Dân sự 2015 về người chưa thành niên, trách nhiệm và quyền hạn được phân chia như sau:
Khi một cá nhân không tuân thủ đúng các quy định về độ tuổi và sự đồng ý của người đại diện như đã nêu trên, giao dịch đó có nguy cơ trở thành những giao dịch bị coi là giao dịch dân sự vô hiệu. Cụ thể, căn cứ theo Điều 125 Bộ luật Dân thành 2015, việc tuyên bố vô hiệu được thực hiện như sau:
Trường hợp bị tuyên bố vô hiệu: Khi một giao dịch do người chưa thành niên (hoặc người mất năng lực hành vi dân sự, người có khó khăn trong nhận thức...) xác lập mà trái với quy định về việc phải có sự đồng ý của người đại diện, thì theo yêu cầu của người đại diện, Tòa án sẽ tuyên bố giao dịch đó vô hiệu.
Các trường hợp ngoại lệ không bị vô hiệu: Để bảo vệ quyền lợi chính đáng và tính ổn định của các quan hệ dân sự, pháp luật quy định giao dịch của người chưa thành niên vẫn có hiệu lực trong các trường hợp sau:
Việc nắm vững các quy định về độ tuổi và thẩm quyền của người đại diện là yếu tố then chốt để đảm bảo tính pháp lý cho các giao dịch, tránh những tranh chấp không đáng có phát sinh từ việc xác lập giao dịch không đúng thẩm quyền.