Tóm tắt bản án Về Thiệt hại do sức khoẻ bị xâm phạm.

Trong quan hệ dân sự, việc xác định trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng khi có hành vi xâm phạm đến sức khỏe của người khác là một vấn đề phức tạp, đòi hỏi chứng cứ rõ ràng. Bản án số 03/2017/DS-ST ngày 12/5/2017 cung cấp một tình huống pháp lý điển hình về việc tranh chấp bồi thường thiệt hại giữa các thành viên trong gia đình, qua đó làm rõ nghĩa vụ chứng minh thiệt hại thực tế.
Sự việc khởi nguồn vào sáng ngày 29/9/2016. Trong quá trình gặp gỡ tại nhà mẹ đẻ, giữa bà S và ông T (là anh trai của bà S) đã xảy ra xô xát. Nguyên nhân được xác định là do mâu thuẫn lời nói, khi bà S có những lời lẽ gây kích động đối với ông T.
Trong quá trình tranh chấp, bà S có hành vi túm áo ông T. Phản ứng lại, ông T đã có hành vi tát vào mặt bà S. Mặc dù tại thời điểm xảy ra xô xát không có người làm chứng trực tiếp, tuy nhiên, ông T đã thừa nhận sự việc này thông qua Biên bản ghi lời khai ngày 05/10/2016 và Biên bản hòa giải ngày 30/11/2016.
Đáng chú ý, về phía phản tố, ngày 07/3/2017, ông T đã gửi đơn yêu cầu bà S phải bồi thường thiệt hại về sức khỏe với cáo buộc rằng bà S đã dùng tay tác động vào vùng bộ hạ và móc mắt khiến ông bị chảy máu nhiều. Tại thời điểm giải quyết vụ án, các bên có những yêu cầu và quan điểm như sau:
Trong các vụ việc tranh chấp dân sự tương tự, việc thu thập chứng cứ về hành vi xâm phạm là yếu tố then chốt, giống như cách thức cần lưu ý khi thuê dịch vụ thám tử có vi phạm pháp luật không để tìm kiếm sự thật khách quan.
Sau khi xem xét các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án, Tòa án đã đưa ra các nhận định pháp lý cụ thể như sau:
Thứ nhất, về thiệt hại sức khỏe của bà S: Tòa án xác định bà S có thiệt hại thực tế về sức khỏe. Các tài liệu chứng minh bao gồm Giấy chứng thương (bút lục số 15), Phiếu thu tiền khám và Hóa đơn tiền chụp X-quang tại Bệnh viện Đa khoa Hưng Nhân vào ngày 20/10/2016. Do đó, yêu cầu bồi thường liên quan đến các chi phí này là có cơ sở.
Thứ hai, về trách nhiệm của bà D: Mặc dù có mặt tại hiện trường, nhưng hồ sơ không chứng minh được bà D có hành vi trực tiếp gây thương tích cho bà S. Do đó, không có căn cứ pháp lý để buộc bà D phải liên đới bồi thường cùng ông T.
Thứ ba, về yêu cầu phản tố của ông T: Đối với cáo buộc bà S gây thương tích cho ông T (tác động vào mắt và bộ hạ), Tòa án nhận thấy ông T không đưa ra được các tài liệu, chứng cứ hợp lệ để chứng minh thiệt hại này là có thật. Bà S không thừa nhận hành vi nêu trên, đồng thời không có người làm chứng xác nhận. Lời khai của bà D tại phiên tòa cũng cho thấy bà không quan sát được sự việc này. Vì vậy, yêu cầu bồm thường của ông T đối với thiệt hại sức khỏe do bà S gây ra là không được chấp nhận.
Do sự kiện pháp lý xảy ra vào ngày 29/9/2016, cơ quan xét xử áp dụng các quy định của Bộ luật Dân sự năm 2005 để giải quyết tranh chấp. Cụ thể:
Vụ án này là bài học về tầm quan trọng của việc lưu trữ hóa đơn, chứng từ y tế và các biên bản ghi nhận sự việc ngay tại thời điểm xảy ra tranh chấp. Việc thiếu hụt chứng cứ vật chất sẽ khiến quyền lợi hợp pháp của đương sự không được bảo vệ dù thực tế có thể có thiệt hại xảy ra. Tương tự như các vấn đề về đã trả tiền mua đất nhưng bị lật lọng vì không có văn bản mua bán, tính pháp lý của các chứng cứ bằng văn bản luôn là yếu tố quyết định trong tố tụng dân sự. Nếu bạn đang gặp phải các tranh chấp về quyền lợi tài sản hoặc sức khỏe, việc xác lập 04 chính sách pháp luật nổi bật và các quy định hiện hành là cực kỳ cần thiết để bảo vệ mình.