Bản án số: 79/2021/HS-ST ngày 29/10/2021 Về trốn khỏi nơi giam giữ.

Trong hoạt động thi hành án hình sự, việc đảm bảo sự quản lý, giám sát đối với người đang chấp hành án là yếu tố then chốt để duy trì kỷ cương pháp luật. Hành vi tự ý rời bỏ nơi quản lý không chỉ xâm phạm đến trật tự quản lý của cơ quan thi hành án mà còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến an ninh trật tự xã hội. Dưới đây là nội dung chi tiết được tổng hợp từ Bản án số 79/2021/HS-ST ngày 29/10/2021 về tội "Trốn khỏi nơi giam, giữ".
Bị cáo V. là người đang trong quá trình chấp hành hình phạt tù về tội “Trộm cắp tài sản” tại Trại giam An Phước. Trong quá trình thực hiện chế độ lao động tại trại giam, vào ngày 10/01/2021, bị cáo đã thực hiện hành vi trốn thoát.
Cụ thể, lợi dụng thời điểm đang đi lao động ngoài trời, bị cáo V. đã quan sát và nhận thấy sự sơ hở của cán bộ quản giáo tại khu vực địa hình vắng vẻ, khuất tầm mắt của lực lượng chức năng. Bị cáo đã chủ động di chuyển đến khu vực vườn chuối, sau đó bơi qua sông để sang phía lô cao su. Trong quá trình trốn chạy, bị cáo có nhặt được một số đồ dùng cá nhân bao gồm: 01 quần Jeans màu xanh, 01 áo sơmi sọc ca-rô và 01 đôi dép màu đen.
Tiếp đó, để tìm cách rời khỏi khu vực quản lý, bị cáo đã xin quá giang một người đi xe máy (không rõ danh tính) và mượn điện thoại của người đi đường để liên lạc với anh trai là K. Sau khi về đến Khu công nghiệp Mỹ Phước 2, gặp gỡ người thân, mặc dù gia đình đã khuyên nhủ và cung cấp 1.500.000 đồng chi phí để bị cáo quay trở lại trại giam đầu thú, nhưng bị cáo vẫn không chấp hành. Bị cáo tiếp tục lẩn trốn tại vườn cao su đến sáng ngày 11/01/2021, sau đó di chuyển đến Thành phố Hồ Chí Minh để mua điện thoại liên lạc với đối tượng T. Tuy nhiên, vào khoảng 15 giờ cùng ngày, bị cáo đã bị cơ quan chức năng phát hiện và bắt giữ tại TP. Hồ Chí Minh.
Sau khi xem xét các tình tiết khách quan của vụ án, Hội đồng xét xử cấp sơ thẩm đưa ra những nhận định pháp lý về hành vi của bị cáo như sau:
Vấn đề quản lý người chấp hành án luôn là nội dung phức tạp, tương tự như các vấn đề về quy định về thời hạn và đối tượng trong các lĩnh vực pháp luật khác, đòi hỏi sự nghiêm minh của cơ quan quản lý nhà nước.
Để giải quyết vụ án, Tòa án đã áp dụng các quy định của Bộ luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) để xem xét trách nhiệm hình sự đối với bị cáo.
Dựa trên diễn biến hành vi, Tòa án xác định hành vi của bị cáo cấu thành tội “Trốn khỏi nơi giam, giữ” theo quy định tại Khoản 1 Điều 386 Bộ luật Hình sự 2015. Đây là tội danh xâm phạm hoạt động tư pháp, gây khó khăn cho công tác quản lý người đang chấp hành án của cơ quan có thẩm quyền.
Tại thời điểm xét xử, bị cáo V. vẫn còn phải chấp hành phần hình phạt chưa thực hiện xong từ bản án trước là 02 năm 6 tháng 8 ngày tù (về tội Trộm cắp tài sản). Do đó, căn cứ theo quy định tại Khoản 2 Điều 56 Bộ luật Hình sự 2015 về nguyên tắc tổng hợp hình phạt trong trường hợp phạm tội mới, Tòa án thực hiện việc tổng hợp hình phạt của bản án mới với phần hình phạt chưa chấp hành của bản án cũ để đưa ra một hình phạt chung duy nhất.
Việc xử lý nghiêm minh các hành vi trốn khỏi nơi giam giữ là cần thiết để bảo vệ tính tôn nghiêm của pháp luật, tương tự như việc thực thi các chính sách về chính sách pháp luật quan trọng nhằm duy trì sự ổn định của hệ thống pháp luật Việt Nam. Các hành vi vi phạm này, nếu không được ngăn chặn kịp thời, sẽ tạo tiền lệ xấu cho việc chấp hành các quy định về đầu tư và quản lý kinh tế cũng như trật tự xã hội nói chung.